Bạn còn nhớ trong Avatar: The Legend of Korra khi Avatar Wan đầu tiên xuất hiện, và các nền văn minh cổ đại sống trên lưng rùa sư tử khổng lồ? Cảm giác đó ập đến ngay khi tôi khởi động The Wandering Village. Thay vì giải quyết thế giới linh hồn, game đưa bạn vào cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt hơn nhiều: hành tinh bị hủy diệt bởi bào tử độc. Nhiệm vụ của bạn là xây dựng lại một tương lai trên lưng Onbu, một sinh vật khổng lồ di động, trong bối cảnh hậu tận thế đầy thách thức. Đây là sự kết hợp độc đáo giữa game xây dựng thành phố và sinh tồn, mang đến trải nghiệm vừa quen thuộc vừa mới lạ.
Tổng hợp game sinh tồn hay nhất cho người mới bắt đầu
Câu chuyện bắt đầu với một nhóm du mục tìm thấy hy vọng cuối cùng: con quái vật Onbu khổng lồ. Từ đây, bạn phải xây dựng một ngôi làng, quản lý tài nguyên và thích nghi với thế giới luôn thay đổi trên lưng nó. Game không chỉ là xây dựng, mà còn là chuỗi lựa chọn đạo đức khi bạn sống phụ thuộc vào một sinh vật khác.
Kiến Tạo Đô Thị “Tự Tay”: Lối Chơi Mở Và Thân Thiện
Điều đầu tiên gây ấn tượng mạnh với The Wandering Village là cách game đưa bạn thẳng vào hành động. Không có những đoạn tutorial dài dòng, vô số menu hay submenu phức tạp như nhiều game city-builder khác. Game nói “KHÔNG” với tất cả những thứ đó.
Giao diện người dùng (UI) cực kỳ đơn giản, cho phép bạn tự do khám phá và học hỏi khi chơi. Đây là sự cân bằng khéo léo, không coi thường trí thông minh người chơi mà vẫn mang đến trải nghiệm thử thách thực sự. Game tin tưởng bạn sẽ hiểu rằng công nhân cần nhiệm vụ, tòa nhà cần tài nguyên, và cư dân cần lương thực, chỗ ở. Bạn dễ dàng nắm bắt các cơ chế cơ bản, với độ khó tăng dần một cách hợp lý, không gây choáng ngợp.
Toàn cảnh ngôi làng trên lưng Onbu trong The Wandering Village
Cuộc Sống Du Mục: Thích Nghi Liên Tục Cùng Onbu
Điểm độc đáo nhất chính là ngôi làng của bạn không cố định. Nó sống trên lưng Onbu, di chuyển liên tục qua sa mạc, rừng rậm, đại dương và cả những vùng đất nhiễm độc.
Khi Onbu đi qua các hệ sinh thái (biome) khác nhau, bạn phải nhanh chóng thích nghi. Ví dụ, sa mạc không có nước nhưng phù hợp trồng ngô và xương rồng. Nếu Onbu băng qua đại dương, bạn có thể thu hoạch nước biển và đánh bắt cá. Thách thức lớn nhất nằm ở khả năng thích ứng. Bạn có thể định hướng Onbu đến những nơi dễ sống hơn, nhưng Onbu vẫn là một sinh vật có tính khí thất thường, không phải lúc nào cũng nghe lời. Đôi khi nó rẽ sai hướng ở ngã ba đường, hoặc nghỉ ngơi khi bạn muốn tiếp tục di chuyển. Chính sự thiếu kiểm soát hoàn toàn này tạo ra cảm giác căng thẳng, buộc người chơi phải luôn sẵn sàng đối phó với khó khăn.
Nét Đẹp Cổ Tích Giữa Bối Cảnh Hậu Tận Thế
Về mặt hình ảnh, The Wandering Village đẹp một cách tinh tế. Các nhân vật vẽ tay, hoạt hình gợi nhớ đến những tựa game như Wildermyth hay The Plucky Squire, nhưng cũng có nét đặc trưng của Studio Ghibli. Chính phong cách cổ tích này khiến cả những khoảnh khắc đen tối nhất cũng trở nên đầy hy vọng, dù game vẫn không ngừng nhắc nhở bạn đang sống trong một thế giới văn minh đã sụp đổ.
Thiết kế nhân vật đậm chất cổ tích trong The Wandering Village
Khả năng zoom của game cực kỳ ấn tượng. Bạn có thể thu nhỏ để thấy toàn bộ ngôi làng trên lưng Onbu hoặc phóng to sát để quan sát những người dân chăm chỉ làm việc. Điều này vượt trội hơn nhiều game cùng thể loại, như Frostpunk, nơi tầm nhìn đôi khi bị hạn chế.
Giai Điệu Mông Cổ & Tiếng Gầm “Lạc Nhịp”
Khi âm nhạc vang lên, tôi ngay lập tức bị cuốn hút. Nhạc nền lấy cảm hứng từ Mông Cổ đã lột tả hoàn hảo tinh thần du mục của hành trình. Tuy nhiên, âm nhạc lại trở nên nhạt nhòa trong những khoảng thời gian bình lặng và thiếu đi sự kịch tính khi căng thẳng. Tôi không thực sự cảm nhận được sự thay đổi về âm thanh môi trường hay âm nhạc giữa các thời điểm yên bình và những lúc nguy hiểm. Nó luôn giữ một giai điệu trầm tĩnh, khiến game mất đi một phần cảm giác sống trong thế giới tận thế đầy rẫy hiểm nguy.
Onbu ngáp ngủ, thiếu tiếng gầm uy lực trong game
Ngoài ra, với kích thước khổng lồ của Onbu, tôi kỳ vọng tiếng gầm, ngáp hay hú của nó sẽ uy lực như khủng long hoặc ít nhất là gợi cảm giác “đáng sợ một cách khổng lồ”. Nhưng không, tiếng hú của Onbu lại nghe như tiếng ngoài hành tinh từ những bộ phim Alien, rất the thé và khó chịu. Nó không mang lại cảm giác vừa kinh ngạc vừa đáng sợ khi sống trên lưng một con quái vật.
Cây Công Nghệ Ổn, Nâng Cấp Hơi “Lỗi”
The Wandering Village giữ cho cây công nghệ (tech tree) của mình đơn giản và dễ quản lý, bạn sẽ không bao giờ bối rối về việc nâng cấp nào dành cho cái gì. Mọi nhiệm vụ nghiên cứu hoàn thành đều có tác động tức thì, vì chúng đều liên quan đến một tòa nhà hoặc cải thiện Onbu.
Cây công nghệ đơn giản, dễ tiếp cận của The Wandering Village
Do công nhân có thể đảm nhiệm nhiều vai trò, bạn có thể tắt một tòa nhà nghiên cứu khi thiếu nguyên liệu và bật lại khi cần. Đây là một hệ thống thông minh, không “trói tay” người chơi khi họ cần phân bổ nhân lực cho các nhiệm vụ khác.
Tuy nhiên, game lại vấp phải vấn đề với hệ thống nâng cấp tòa nhà. Các lựa chọn nâng cấp thường chỉ là giữa một thay đổi nhỏ và một “ác quỷ” tồi tệ hơn. Dù game muốn bạn có lựa chọn, nhưng nó lại hướng bạn quá rõ ràng vào một hướng, khiến cả hệ thống trở nên vô nghĩa. Ví dụ, nâng cấp bệnh viện: một lựa chọn là tăng 50% tốc độ di chuyển cho công nhân (tốt), lựa chọn còn lại là điều trị không cần thảo mộc nhưng có 5% nguy cơ bệnh nhân chết ngay lập tức (quá rủi ro). Sự chênh lệch lớn này khiến lựa chọn thứ hai gần như không thể chấp nhận được. Tình trạng này lặp lại với các tòa nhà khác, trong khi những công trình cốt lõi như xưởng cưa, mỏ đá hay lò luyện sắt lại không có bất kỳ nâng cấp nào.
Thách Thức Đạo Đức: Trách Nhiệm Với Onbu?
Tôi thích The Wandering Village vì nó mang đến điều gì đó mới mẻ. Onbu là một sinh vật sống, di chuyển là một ý tưởng tuyệt vời. Tuy nhiên, game chưa thành công trong việc tạo ra cảm giác khó xử về đạo đức một cách chân thực.
Sự sống còn của bạn không chỉ phụ thuộc vào khả năng thích nghi mà còn ở cách bạn đối xử với Onbu. Khi dân số tăng, nhu cầu và thị hiếu của họ cũng thay đổi, buộc bạn phải đưa ra những lựa chọn khó khăn. Bạn có nên khai thác tài nguyên từ Onbu để phục vụ dân số đang phát triển, hay duy trì lối sống du mục với dân số nhỏ hơn?
Nhân vật Mad Musician gợi lên những lựa chọn đạo đức trong The Wandering Village
Dù đưa ra tình huống “cắn vào tay người đã cho ăn” để thử thách đạo đức, game lại không thực sự trừng phạt bạn khi làm hại Onbu. Đúng là sự tin tưởng của Onbu sẽ giảm nếu bạn hút mật hoặc máu của nó để sản xuất đồ, nhưng bạn có thể dễ dàng bù đắp bằng cách cho nó ăn, dùng thuốc hoặc vuốt ve con vật khổng lồ này. Điều này khiến tôi không cảm thấy gắn kết hay có trách nhiệm thực sự với Onbu. Cơ chế tin tưởng này chỉ như một trò chơi số liệu hơn là một tình huống đạo đức cần giải quyết hoặc lợi dụng một cách tàn nhẫn.
Kết Luận: Độc Đáo Nhưng Chưa Toàn Vẹn
Dù còn một vài điểm yếu, The Wandering Village vẫn thành công trong việc tạo ra một điều độc đáo trong thể loại city-builder – vốn thường bị thống trị bởi các tựa game AAA. Đây không phải là một game chỉ xoay quanh việc xây dựng một đô thị hoàn hảo hay tối đa hóa hiệu quả. Thay vào đó, nó là câu chuyện về sự sinh tồn cùng nhau, thích nghi cùng nhau, và mối quan hệ cộng sinh giữa bạn, những người dân làng, và Onbu – gã khổng lồ hiền lành cõng tất cả để hàn gắn một thế giới đổ nát.
Game mang đến giá trị chơi lại cao với chế độ Challenge và Sandbox sau khi hoàn thành cốt truyện, nhưng giá thành có thể hơi cao so với những gì nó cung cấp.
Bạn đã trải nghiệm The Wandering Village chưa? Hãy chia sẻ cảm nhận và những lựa chọn đạo đức của bạn với Onbu ở phần bình luận nhé!